Văn hóa - Thể thao
Bình yên tháng Bảy
10:36 AM 11/07/2017
Có những ngày tháng Bảy thật mong manh. Đi chưa hết con phố đã thấy lòng mình quay quắt nhớ. Vô tình chạm vào một thói quen, lại thấy tháng Bảy quê nhà hiện lên xanh ngời trong từng nếp nghĩ. Tháng Bảy lại ùa về trong vồn vã yêu thương.
Tháng Bảy bình yên với những buổi chiều quê thong dong trên con đường làng quanh co, lồi lõm. Nơi có đám trẻ mục đồng chạy lon ton trên cánh đồng quê nứt nẻ. Những tiếng gọi nhau í ới, câu hát đồng dao quen thuộc, chùm trái cây dại tòn ten, đã dắt tôi qua những tháng ngày cơ cực đầy ắp niềm thương mến, để tuổi trẻ qua đi, ta vẫn tiếc hoài năm tháng tuổi thơ.
Tháng Bảy với những ký ức tuổi thơ.
Cơn mưa tháng Bảy chợt đến, chợt đi cuốn xoay ngày vội vã, để những phút trầm ngâm đứng bên hiên nhà ta thấy mình khờ dại biết bao. Nhìn từng hạt mưa rơi tí tách trên nền cỏ xanh biêng biếc, bóng nước vỡ tan theo từng giọt đổ dồn. Ta lại thấy lại đời mình trong đám trẻ quê ríu rít khi cơn mưa về. Đám trẻ cởi trần tắm mưa, vùng vẫy trong mưa, ta nghe tiếng cười giòn tan trong từng tiếng mưa rơi tí tách, lạnh cả một niềm mong mỏi chưa nguôi. Ta đi trong cơn mưa tháng Bảy tràn về, mặc cho những hạt mưa tạt vào lạnh buốt, mặc con đường quê lầy lội, trượt trơn. Bước trong màn mưa, từng giọt mưa trắng xóa tạt khuôn mặt đã bắt đầu lấm tấm nếp nhăn, để ta biết rằng nước mưa thì ngọt, nước mắt thì mặn. Ta trở về với miền đất dấu yêu, sau những rối bời muôn thuở. Tháng Bảy quê nhà lại dang tay ắp ôm ta vào lòng. Ta như đang trôi giữa màu xanh bạt ngàn của quê hương, của những mối thân tình vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
 
Tháng Bảy về, cánh hoa mỏng manh rơi trên con đường vắng lặng. Cây phượng già loang lổ vết thời gian. Dưới tán cây xanh bóng, ta đứng lặng nhìn mùa trôi về tít tắp, chỉ có ánh nhìn còn sót lại, đau đáu kiếm tìm một hình bóng đã mãi xa ta.
Ta trở về với xóm nhỏ ven sông. Những đứa trẻ quê ngày nào đã rộng dài muôn hướng, để ta mãi lạc nhau trong dòng đời tất bật. Cầm trên tay những điều bất trắc, ta lặng nhìn dòng sông cuộn mình về với biển. Con sông trải qua bao thăng trầm vẫn lặng lẽ trôi đi không bao giờ ngơi nghỉ. Trong dòng nước đỏ ngầu phù sa đó, có dòng nào mang theo ánh nhìn của người đứng bên kia bờ sông gởi về nơi xa vắng?
 
Mẹ vẫn đứng chờ nơi bậu cửa, câu hát ầu ơ bên cánh võng cứ theo ta đến mọi phương trời. Gối đầu vào lòng mẹ, ta thấy mình vẫn bé bỏng như xưa. Dáng mẹ đã gầy hơn xưa, đôi tay run run mẹ vuốt ve ta trong cơn ngủ vùi bất chợt. Từng câu hát của mẹ đưa ta qua bao nỗi thăng trầm dâu bể. Vùi vào hơi ấm của mẹ, ta thấy lòng bình yên đến lạ...
Trên chiếc xuồng con, cha  vẫn lặng lẽ cùng ruộng đồng suốt bốn mùa khó nhọc. Cha  vẫn lầm lũi với những nỗi niềm giấu kín. Người đàn ông quê mùa ít nói, mà chan chứa yêu thương. Là những khi giật mình thức giấc, ta thấy cha ngồi lặng lẽ nhìn từng quyển vở của các con. Là lúc cha khẽ mỉm cười khi nhìn thấy những đứa con trở về ríu rít bên chân. Là những lúc cha trốn tránh nỗi buồn khi tiễn các con đi tìm vùng đất mới. Ngồi cùng cha với chiều chênh vênh nắng, nghe kể về tháng ngày đã qua. Những lời của cha cứ dắt ta trở về với năm tháng tuổi thơ. Tưởng như mình đâu đã lớn bao giờ trong ánh mắt của cha?
Tháng Bảy lại về nhẹ nhàng gọi khẽ, ta bước qua những dùng dằng hối hả. Miền quê nhỏ vẫn êm đềm cùng ta qua những tháng ngày chông chênh sỏi đá. Ta lại về thủ thỉ cùng tháng Bảy quê nhà, để thấy rằng có bao giờ quê nhà bỏ ta đâu? Bước qua những ngày tháng Bảy bình yên, nhớ quá đỗi những ngày xưa yêu dấu...
Theo Nguyên Khối/quocphongthudo.vn