Xã hội
Tình mẹ nâng bước những mảnh đời mồ côi nhiễm “H” đi qua giông bão
06:17 PM 28/10/2020
Kỳ 3:
Cần lắm những nhân viên công tác xã hội chuyên nghiệp trong chăm sóc trẻ mồ côi nhiễm HIV

(LĐXH)-Những trẻ nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt đã từng bước đi qua “giông bão” cuộc đời mình chính là nhờ tấm lòng, sự chân thành vô cùng ấm lòng của những y, bác sĩ, cán bộ công tác xã hội như chị Huyền và các đồng nghiệp của chị.
Theo chị Huyền, những kiến thức của chuyên ngành công tác xã hội có tác động rất tốt đối với quá trình chăm sóc, điều trị đối tượng tại các cơ sở bảo trợ xã hội
Và để làm được việc đó, ngoài sự nỗ lực tâm huyết của bản thân, chị Huyền và đồng nghiệp luôn nhận được thật nhiều sự quan tâm sâu sắc, kịp thời của Sở Lao động – Thương binh và Xã hội Hà Nội, của các ban, ngành, đoàn thể trên địa bàn huyện đã đồng hành, hỗ trợ để đội ngũ những cán bộ, nhân viên như chị tự tin và ngày càng tâm huyết hơn với con đường mà mình đã lựa chọn.
Chị Huyền tâm sự, quá trình tổ chức các hoạt động giúp đỡ trẻ mồ côi bị nhiễm HIV ở đơn vị của chị hiện nay cũng ngày một chất lượng và chuyên nghiệp hơn. Căn bệnh thế kỷ mà những đứa trẻ mồ côi đang mang trong mình đến nay vẫn chưa có một liều thuốc nào chữa được nên chị và đồng nghiệp luôn tuân thủ chính xác phác đồ điều trị của các y, bác sĩ đưa ra đối với mỗi con. Hằng ngày, các con được uống thuốc ARV, hằng tháng được khám sức khỏe, đo chiều cao, cân nặng, định kỳ được đưa đi khám tại Bệnh viện Đa khoa Sơn Tây và Bệnh viện Nhi Trung ương… Nếu có sự thay đổi, các y bác sĩ sẽ điều chỉnh phác đồ điều trị cho phù hợp với cơ thể. Cùng với đó, các con còn được chăm sóc sức khỏe về thể chất và tinh thần thông qua luyện tập thể dục thể thao, tham gia văn nghệ, được học những kiến thức và kỹ năng sống qua các buổi sinh hoạt do Cơ sở tổ chức...
Theo chị Huyền, để công tác chăm sóc trẻ mồ côi bị nhiễm HIV được hiệu quả hơn, cũng rất cần phải coi trọng việc áp dụng nghề công tác xã hội vào quá trình chăm sóc, nuôi dưỡng và điều trị. Điều quan trọng là cán bộ, nhân viên công tác xã hội phải tham vấn, tư vấn hướng dẫn cá nhân, gia đình, xác định nhóm vấn đề và giải pháp hỗ trợ giải quyết; vận động nguồn lực để tăng cường dịch vụ hỗ trợ cho trẻ em trong Cơ sở; tham gia đánh giá nhu cầu, chẩn đoán điều trị , xây dựng kế hoạch và thực hiện các can thiệp; phải chủ động giúp cho các em và các đối tượng bị nhiễm HIV tiếp cận được cơ chế, chính sách của Nhà nước và chính sách riêng có của địa phương để tự nâng cao nội lực và giải quyết vấn đề của mình. Minh chứng điển hình là tại địa phương vẫn còn đâu đó có sự kỳ thị của cộng đồng đối với bọn trẻ bị nhiễm HIV. Nhiều phụ huynh không muốn con em mình tiếp xúc với những trẻ em đang mang trong mình căn bệnh thế kỷ mà họ cho là vô cùng nguy hiểm. Thậm chí họ có những hành động tự vệ thái quá khi ngăn lại con đường để các em không thể mỗi sớm mai bước những bước chăng tung tăng tới trường.  Thế nhưng, Cơ sở đã kết nối và thành công trong việc đưa trẻ em được đi học, đến trường học văn hóa và vui chơi như bao trẻ em bình thường khác.
Theo chị Huyền, yêu thương, trợ giúp trẻ không chỉ là cho ăn no, mặc ấm, mà còn rất cần những tấm lòng đồng cảm từ cộng đồng xã hội, rất cần sự kết nối giữa Cơ sở với cộng đồng, với các đơn vị và các cơ quan Nhà nước liên quan để giúp các em được trợ giúp thêm cả tinh thần và được sống như đúng quyền của một đứa trẻ là được vui, được học và được có công ăn, việc làm để tự đứng vững trên đôi chân của mình. Đồng thời tham gia giáo dục cộng đồng về phòng ngừa bệnh và chăm sóc sức khỏe tại cộng đồng. Đó cũng chính là việc áp dụng chuyên ngành công tác xã hội chuyên nghiệp vào trong hoạt động chăm sóc, điều trị các đối tượng tại Cơ sở của chị nói riêng và các cơ sở bảo trợ khác nói chung./.

Mỹ Hạnh